Cần bán 0944101404 MÁY Ép CAM VORTEX INOX Xịn TỐT NHẤT , GIÁ Rẻ NHẤT 0989999748

Thảo luận trong 'Khác' bắt đầu bởi thaithinhchau, 31/10/18.

  1. Tỉnh/Thành:

  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0989999748
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    31/10/18, 8 Trả lời, 186 Đọc
  1. thaithinhchau

    thaithinhchau New Member

    Tham gia:
    13/10/18
    Bài viết:
    16
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $556,131.01
    MÁY ÉP CAM INOX 304 XỊN , HÀNG CHÍNH HÃNG VORTEX , ÉP MỘT LẦN DUY NHẤT LÀ VẮT SẠCH NƯỚC

    GIÁ : 995K ( Bao Giá Rẻ Nhất . Vui Lòng Search Google hoặc ra cửa hàng để biết giá )

    LH : 0944101404- 0989999748 hoặc ZALO : 0944.101.404

    GIAO HÀNG TOÀN QUỐC NHẬN ĐƯỢC HÀNG RỒI MỚI TRẢ TIỀN .
    [​IMG]
    [​IMG]
    Ngoài ra chúng tôi còn phân phối các loại máy , màng co để đóng gói , seal hộp sản phẩm , mỹ phẩm , thực phẩm .

    Máy khò màng co Talon TH8623 2000W . Giá : 430k ( Bao Giá Rẻ Nhất , vui lòng search google hoặc ra cửa hàng để biết giá )

    Máy Hàn Miệng Túi , Ép Miệng Túi Nilon , Nhôm , Túi Bạc PFS 200 -300 . Giá : 260k ( Bao Giá Rẻ Nhất , vui lòng search google hoặc ra cửa hàng để biết giá )

    Máy seal màng nhôm hũ thuốc , hũ mỹ phẩm , thực phẩm . Giá : 2TR

    ( Bao Giá Rẻ Nhất ,vui lòng search google hoặc ra cửa hàng để biết giá )

    Màng Co Loại 1 TRONG SÁNG BÓNG chuyên dùng để bọc mỹ phẩm , hộp sản phẩm , thực phẩm ( Màng loại 1 được sản xuất từ hạt nhựa nguyên chất chứ không phải nhựa phế như màng loại 2 và loại 3 )

    GIÁ SỈ CHIẾT KHẤU RẤT CAO , HƠN 25% VUI LÒNG LH TRỰC TIẾP

    LH :0944101404– 0989999748




    Máy ép cam, may ep cam, máy ép cam inox, may ep cam inox, máy ép cam giá rẻ, máy ép cam 304 inox xịn, mua máy cam ở đâu, máy ép cam giá sỉ, phân phối sỉ lẻ máy ép cam, mua máy ép cam ỡ đâu rẻ nhất, nơi nào bán máy ép cam, máy ép cam tốt nhất, máy ép cam chính hãng, máy ép cam vortex, máy vắt cam, may vat cam, máy vắt cam vortex, máy vắt cam inox, máy vắt cam inox hàng xịn, mua máy vắt cam ở đâu, bán máy vắt cam rẻ nhất, máy vắt cam giá rẻ, máy ép cam giá rẻ, cách ép cam bang máy, may ep cam sach nhat, máy vắt cam sạch nhat, mua may ep cam inox, may vắt cam inaox 304 xịn
  2. nguyenthihanoimoi

    nguyenthihanoimoi New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $26,084.82
    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  3. nguyenthihanoimoi

    nguyenthihanoimoi New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    10
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $26,084.82
    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  4. baothanhy48

    baothanhy48 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $11,360.07
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Thiếu tá, TS Lê Hoàng Việt Lâm cảnh báo về thực trạng lỏng lẻo trong giáo dục đạo đức con trẻ trong gia đình và nhà trường hiện nay tác động đến thực trạng bạo lực học đường (BLHĐ) và xâm hại tình dục (XHTD) trẻ em trong chuyên đề về chủ đề này vừa được tổ chức tại TPHCM.

    Ở Việt Nam, mặc dù chưa có số liệu thống kê chính thức nhưng các vụ BLHĐ hay XHTD trẻ em xảy ra khá phổ biến, để lại hậu quả nặng nề cho bản thân các em và cả người thân, gia đình, thậm chí cả tổ chức, cả địa phương nơi người đó sinh sống, gây bức xúc trong dư luận.

    Trên thực tế, đã có một vài cơ quan công bố số liệu nhưng Thiếu tá Lâm không tin vào số liệu này vì theo ông, nhiều vụ việc không dược "nhận diện". Nhiều trẻ nhỏ chưa có khả năng nhận thức ranh giới giữa “yêu thương”, “nũng nịu” với dâm ô, XHTD.

    Người lớn nên cảm thấy “chạnh lòng”

    Theo TS Lê Hoàng Việt Lâm, một số quy định của pháp luật chưa theo kịp với thực tiễn xã hội; việc xử phạt không đảm bảo tính răn đe.

    Một số lãnh đạo, ban giám hiệu nhà trường, chính quyền địa phương tỏ ra thờ ơ, không quan tâm, chỉ khi xảy ra vụ việc mới bất ngờ, rồi tìm cách thoái thác, ngụy biện, che giấu... dẫn đến rất nhiều hệ luỵ.

    Đứng ở vị trí quan sát, TS Việt Lâm đánh giá thật khó có thể chấp nhận về hành động bạo lực của các em, khó tránh khỏi sự phán xét. Nhưng nếu xét về lý do ẩn đằng sau những hành động đó, người lớn ít nhiều nên cảm thấy “chạnh lòng”.

    Ông đặt hàng loạt câu hỏi: Vì đâu khi xảy ra những vấn đề với bạn bè cùng trang lứa, các em lại thường có suy nghĩ mình phải giải quyết những mâu thuẫn ấy bằng bạo lực? Liệu thầy cô, gia đình đã thực sự quan tâm và mong muốn tìm hiểu nguyên nhân sâu xa dẫn đến hành động trên, hay chỉ là những lời cáo buộc và không thực sự lắng nghe các em?

    Có chăng hành động ấy lại là hệ quả của những quan sát và tổn thương trong quá khứ? Như các em lớn lên trong một gia đình cha mẹ hằn học nhau, các em bị bạo hành thường xuyên, không chỉ qua hành động mà còn qua lời nói? Hay có chăng đó là nhu cầu được chú ý và quan tâm được thể hiện một cách quá mức? Khởi nguồn từ sự thiếu thốn tình cảm của các em?

    Thiếu tá Lê Hoàng Việt Lâm nhấn mạnh, cần phải có những giải pháp tổng thể, giải quyết căn cơ từ gốc, ở đó có sự tham gia của cả cộng đồng, xã hội, của truyền thông hay của chính bản thân những người có khả năng bị xâm hại, bị bạo lực.

    Thiếu tá Lê Hoàng Việt Lâm đặt ra 5 giải pháp cho thực trạng BLHĐ và XHTD trẻ em:

    Bố mẹ, thầy cô phải trăn trở nghiêm khắc với mình hơn

    Các gia đình, nhà trường cần nhận thức và nhận thức rõ được tầm quan trọng của việc giáo dục đạo đức, đặc biệt là lòng yêu thương gia đình, bè bạn; rèn luyện kỹ năng sống, trang bị những kiến thức cần thiết liên quan đến giới tính, quan hệ nam nữ hay khả năng ứng phó với những tình huống cụ thể liên quan đến BLHĐ hay XHTD.

    Cần dành thời gian cho con, cho học sinh nhiều hơn, hãy học hỏi và đề ra những “quy định” trong giáo dục nhân cách cho trẻ; biết lắng nghe và gần gũi để biết được những tâm tư, suy nghĩ mà con trẻ cần. Ai cũng nghĩ điều này đơn giản song nhiều gia đình đã không làm được, nhiều đứa trẻ bây giờ coi trọng người giúp việc hơn cả bố mẹ, ông bà…

    Mỗi người cha, người mẹ, mỗi thầy cô cần phải biết trăn trở và nghiêm khắc với chính mình, phải có ứng xử đúng mực khi để sự việc xảy ra hay biết, chứng kiến sự việc. Ngay cả trong cách phản ứng, bày tỏ quan điểm trước những vấn nạn đó cũng cần phải hết sức tỉnh táo, đúng mực.

    Xây dựng lực lượng chuyên trách trong nhà trường

    Mỗi cơ sở giáo dục, trường học cần có người chuyên trách về giáo dục giới tính, giáo dục đạo đức và nhân cách. Đó phải là những cán bộ giỏi, được đào tạo bài bản, am hiểu tâm lý, giáo dục, am hiểu trẻ em; có kỹ năng huấn luyện, truyền cảm ứng cho trẻ trong các buổi giáo dục kỹ năng và đạo đức.

    Đồng thời, các cơ sở giáo dục cần tổ chức nhiều hoạt động ngoại khóa, xây dựng các tình huống, giả định liên quan đến BLHĐ và XHTD trẻ em để các vừa được học tập thực tế vừa có nhiều cơ hội để tiếp xúc nhiều hơn. Các em cần được được trải nghiệm vẻ đẹp của thiên nhiên, tiếp xúc, giao tiếp với nhau nhiều hơn, hiểu nhau hơn và học cách giải quyết mâu thuẫn văn minh hơn, xử lý tốt hơn trong quan hệ nam nữ, trong những tình huống bị xâm hại.

    Người tốt không được im lặng

    Thực tế, nhiều vụ việc BLHĐ và XHTD trẻ em diễn ra rất lâu mới bị phát hiện, như vụ việc nữ sinh bị đánh hội đồng ở Hưng Yên, mà nguyên nhân còn do người chứng kiến che giấu, thậm chí sợ bị liên lụy. Thậm chí có những vụ án, cha đã dâm ô, hiếp con ruột, song vì sợ bị tai tiếng, dị nghị của hàng xóm, xã hội, nhiều người mẹ đã cam chịu, chấp nhận che giấu.

    Chúng ta cần xây dựng cơ chế và thực thi hiệu quả cơ chế để người nắm bắt thông tin có thể an tâm, mạnh dạn công khai thông tin; hoặc giúp họ định vị lại trách nhiệm của mình hoặc nhận rõ hệ quả của việc che giấu thông tin đó.

    Xác định trách nhiệm

    Xây dựng chương trình Phòng chống quốc gia về BLHĐ và XHTD trẻ em, trong đó vạch rõ nội dung thực hiện, thang đo để đánh giá diễn biến, thực trạng của những “vấn nạn” trên; xác định chủ thể phải chịu trách nhiệm khi để BLHĐ và XHTD trẻ em diễn ra.

    Vụ việc ở Hưng Yên, tất cả chúng ta đều thừa nhận và đồng ý rằng bạo lực học đường có trách nhiệm của gia đình, nhà trường, và cả xã hội. Ngoài việc kỷ luật giáo viên, quản lý trường học thì trách nhiệm của chính quyền địa phương, của bố mẹ và của người thực hiện hành vi BLHĐ, XHTD trẻ em sẽ bị hình thức xử lý nào.

    Việc kỷ luật đuổi học học sinh cũng cần phải trả lời một khi tước đi môi trường học tập thì các em sẽ đi về đâu, chuộc lỗi lầm trong môi trường nào?

    Đặc biệt cần xây dựng cơ chế kiểm soát việc công bố số liệu, vụ việc liên quan đến BLHĐ và XHTD trẻ em bởi trên thực tế số liệu được công bố hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí chủ quan của cơ quan chủ quản mà chưa hề có một cơ chế giám sát xã hội hay chế tài xử lý nếu công bố không đầy đủ, không chính xác.

    Phát huy vai trò của cơ quan truyền thông đại chúng

    Khi vụ việc xảy ra, truyền thông cần cung cấp thông tin đủ, trách khai thác quá nhiều thông tin đến vụ việc mà cần có những bài mang tính định hướng để giải quyết vấn đề.

    Cần bỏ những bài mang tính “câu like”, tạo sự “giật gân” để thu hút dư luận hay vì mục đích quảng cáo. Thay vào đó là sự chuẩn mực, hướng đến những giá trị đẹp cho giới trẻ và cộng đồng trong vai trò của truyền thông rất lớn.
  5. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $8,046.57
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chuyện chăn gối” tưởng nhỏ nhưng lại là yếu tố ảnh hưởng nhiều đến hạnh phúc vợ chồng. Có những cặp đôi may mắn hòa hợp nhưng cũng có những cặp đôi khổ sở vì vợ hoặc chồng không thể đáp ứng nhu cầu “chuyện ấy” của đối phương.

    Phan Công Thảo (32 tuổi, kinh doanh tự do) và Phan Thị Như Huỳnh (34 tuổi, nhân viên xuất nhập khẩu) là một cặp đôi như thế. Trên sóng “Vợ chồng son” số mới nhất, họ sẵn sàng chia sẻ những khúc mắc thầm kín trong đời sống hôn nhân.
    [​IMG]
    Như Huỳnh gần như giảm hẳn ham muốn sau khi sinh em bé
    Công Thảo thừa nhận, bản thân là người có nhu cầu cao trong chuyện “giường chiếu” thế nhưng vợ anh – Như Huỳnh lại rất lãnh đạm. Đã kết hôn được 5 năm nhưng đến giờ, họ vẫn phải loay hoay để “chuyện ấy” được hài hòa.

    Công Thảo và Như Huỳnh yêu nhau 3 năm mới về chung một nhà nhưng họ quyết định giữ gìn lần đầu tiên cho đến tận ngày cưới. Đêm tân hôn của họ vô cùng nhàm chán vì cả hai đều không có kinh nghiệm. Sau khi kết hôn, mọi chuyện đã khá hơn nhưng vẫn chưa đạt đến mức hòa hợp. Đặc biệt là sau kỳ sinh nở, nhu cầu của Như Huỳnh gần như giảm hẳn.
    [​IMG]
    Công Thảo khuyên vợ tìm hiểu nhiều hơn về chuyện "giường chiếu"
    Công Thảo đã áp dụng nhiều biện pháp như nhắc vợ tìm hiểu thêm về chuyện “giường chiếu”, uống thuốc sinh lý để tăng ham muốn… Thậm chí, anh còn chủ động gửi phim “nóng” cho vợ xem để kích thích nhu cầu nhưng “chuyện ấy” của cả hai vẫn không thay đổi.

    Như Huỳnh thừa nhận, bản thân chưa đúng trong chuyện này nhưng do quá bận bịu với công việc ở công ty, việc nhà, chăm sóc con cái nên cô chưa dành nhiều tâm trí cho chuyện vợ chồng.

    MC Hồng Vân khẳng định, đối với tất cả các cặp đôi, chuyện “giường chiếu” chưa bao giờ là chuyện nhỏ. Nữ MC giải thích, có thể cặp đôi đã bỏ qua thời điểm “vàng” của sự thăng hoa do giữ gìn cho nhau suốt 3 năm trước khi cưới nên giờ đây không thể khơi gợi lại. MC Hồng Vân khuyên nhủ, cặp đôi nên đến gặp bác sĩ để được tư vấn tâm lý cũng như thuốc thang, từ đó cân bằng nhu cầu của mình.

    Công Thảo và Như Huỳnh từng học chung lớp đại học nhưng phải đến khi anh chàng xung phong lên hát trước lớp dịp 20/11 họ mới biết nhau. Mặc dù đã có người yêu nhưng Công Thảo vẫn “đổ gục” trước nụ cười dễ thương của cô bạn cùng lớp. Anh “giấu nhẹm” việc có bạn gái để tán tỉnh cô nàng.

    Như Huỳnh lúc này đã có bạn trai nên không hề để ý đến sự quan tâm quá mức của Công Thảo. Phải đến khi chính thức chia tay, cô mới cho cậu bạn cùng lớp cơ hội tiến tới.

    Rồi một ngày, Như Huỳnh phát hiện ra Công Thảo “bắt cá hai tay”. Giữa ba người Thảo – Huỳnh cùng cô gái kia đã có một cuộc nói chuyện thẳng thắn và dù cho Công Thảo lựa chọn mình, cô vẫn quyết định ra đi. Mãi sau này, trước sự kiên trì và chân thành của Công Thảo, Như Huỳnh mới đồng ý quay lại. Hai người kết hôn sau khi ra trường, có công việc ổn định.

    Ngoài chuyện “gối chăn”, cặp đôi có nhiều bất đồng khác trong cuộc sống vợ chồng. Như Huỳnh không thích việc chồng quá nóng tính, hay cáu gắt với vợ và mọi người. Cô mong muốn chồng sống tình cảm, lãng mạn hơn và thi thoảng dành cho vợ những bất ngờ nho nhỏ.

    Còn Công Thảo thì mong vợ chú ý đến sức khỏe, ít thức khuya xem phim để có nhiều thời gian hơn cho chồng con.
  6. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    62
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $11,661.85
    chuyển nhà thành hưng Tôi dính bầu nên phải cưới vội. Đám cưới diễn ra trước sự ngạc nhiên của bạn bè, hàng xóm, vì không ai nghĩ tôi lấy chồng sớm vậy. Những người từng tán tỉnh tôi cũng bất ngờ, rồi hủy kết bạn mạng xã hội.

    Tôi lấy chồng khi vừa ra trường, không có việc làm. Mẹ chồng ghê gớm nên khi sinh con, tôi xin về ở với mẹ đẻ cho đỡ rắc rối. Nhưng từ ngày tôi lấy chồng rất hay bị mẹ đẻ chửi mắng, vì tôi ngu dại nên mới như vậy. Tôi làm gì, nói gì mẹ đều để ý, xét nét, mắng mỏ. Có lúc tôi bị stress nặng nề vì đã thức đêm trông con mà còn nghe chửi. Nhưng vì nghĩ mẹ chăm cháu tốt, trong khi tôi chăm con vụng nên vẫn ở đến lúc con cứng cáp rồi đi.

    Khi có thai, tôi định đi phá rồi nhưng không đủ can đảm khi nghĩ đến cảnh ở bên kia con bơ vơ một mình. Nhưng sau khi lấy chồng, cuộc sống của tôi đảo lộn quá nhiều. Đôi lúc tôi không biết giữ con lại là đúng hay không? Tôi mất tương lai, nghề nghiệp, bạn bè, bị mẹ ruột ghét bỏ, bị mọi người chê cười. Nhiều khi ngắm con thấy vui nhưng chăm con vất vả, con quấy suốt ngày đêm, tôi lại hối hận vì quyết định của mình. taxi tải thành hưng
  7. hoangluyen024

    hoangluyen024 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    50
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $8,046.57
    chuyển nhà thành hưng Sổ đỏ đứng tên bố chồng nhưng ông mất cách đây 16 năm còn mẹ chồng hiện ở với chúng tôi. (Minh Thúy)

    Chồng tôi là con trai út, ba chị gái đã lấy chồng. Vợ chồng tôi có được thế chấp sổ đỏ mà không cần sự đồng ý của mẹ chồng hoặc mẹ chồng tôi có quyền bán mảnh đất này có được không?

    Luật sư trả lời

    Theo điều 651, 623 Bộ luật Dân sự 2015 về những người thừa kế theo pháp luật, hàng thừa kế thứ nhất gồm: vợ, chồng, cha đẻ, mẹ đẻ, cha nuôi, mẹ nuôi, con đẻ, con nuôi của người chết... Những người thừa kế cùng hàng được hưởng phần di sản bằng nhau.

    Những người ở hàng thừa kế sau chỉ được hưởng thừa kế nếu không còn ai ở hàng thừa kế trước, ví dụ do đã chết, không có quyền hưởng di sản, bị truất quyền hưởng di sản hoặc từ chối nhận di sản.

    Như vậy, nếu bố chồng bạn mất không để lại di chúc, di sản của ông (mảnh đất mang tên ông) sẽ được chia theo pháp luật cho những người ở hàng thừa kế thứ nhất gồm có mẹ chồng bạn, chồng bạn và ba chị gái của chồng, ông, bà nội của chồng... (nếu còn sống). Do mảnh đất là tài sản chung của vợ chồng nên mẹ chồng bạn sẽ được hưởng một nửa, nửa còn lại chia đều cho những người thuộc hàng thừa kế thứ nhất, mỗi người được hưởng một phần bằng nhau. Như vậy hiện tại nếu vợ, chồng bạn muốn thế chấp mảnh đất hay mẹ chồng bạn muốn bán mảnh đất này thì cần có sự đồng ý của những người đồng thừa kế còn lại.

    Trường hợp các thành viên trong gia đình tự thỏa thuận được với nhau quyền sử dụng đất đối với mảnh đất này thì các bên sẽ tiến hành thủ tục khai nhận di sản thừa kế rồi sang tên giấy chứng nhận quyền sử dụng đất bình thường và thực hiện các quyền thế chấp, chuyển nhượng... theo quy định của pháp luật.

    Trong trường hợp các bên không tự thỏa thuận được thì có quyền khởi kiện, yêu cầu tòa án phân chia thừa kế đối với mảnh đất này thì các bên sẽ cần phải tuân thủ theo bản án, quyết định đã có hiệu lực của tòa án.

    Bên cạnh đó tại khoản 1 Điều 623 Bộ luật dân sự 2015 quy định về thời hiệu thừa kế như sau: Thời hiệu để người thừa kế yêu cầu chia di sản là 30 năm đối với bất động sản, 10 năm đối với động sản, kể từ thời điểm mở thừa kế. Hết thời hạn này thì di sản thuộc về người thừa kế đang quản lý di sản đó. Trường hợp không có người thừa kế đang quản lý di sản thì di sản được giải quyết như sau:

    - Di sản thuộc quyền sở hữu của người đang chiếm hữu theo quy định tại Điều 236 của Bộ luật này;

    - Di sản thuộc về Nhà nước, nếu không có người chiếm hữu quy định tại điểm a khoản này.

    Trường hợp hết 30 năm kể từ ngày bố chồng bạn chết mà không có yêu cầu chia di sản thừa kế thì quyền sử dụng mảnh đất này sẽ thuộc về người đang quản lý nó. taxi tải thành hưng
  8. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    54
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $9,794.98
    chuyển nhà thành hưng Có phải tính tôi không được bình thường khi cùng lúc thích 3 chàng trai và cũng chán họ rất nhanh.

    Tôi 45 tuổi, là mẫu phụ nữ hư, chồng 50 tuổi, cưới nhau cách đây hơn 20 năm. Trong lòng tôi lúc này rất cô đơn, chán nản, trống rỗng, không thấy hợp với các bạn gái, chỉ thích nói chuyện với bạn trai trẻ.

    Chồng tôi là người tốt, hiền lành, làm ra tiền thì để tôi quản lý hết, dùng làm gì thì làm. Anh không tập thể dục nên béo. Lúc trẻ anh cao to, đẹp trai, ham nhậu cùng khách hàng, khoảng 4 lần một tuần, thường xuyên về lúc 9-10 giờ, hay đi công tác ở thành phố khác, không có tính trai gái. 7 năm trước, anh mở công ty, làm ăn không ổn, thua lỗ, bị lừa, gây cho tôi nhiều chán nản, trầm cảm về tiền. Còn tôi có cả tính tốt và xấu. Theo tôi, tính xấu nhất là ham tình cảm với trai trẻ, dường như đó cũng là cái nghiệp. Tôi không bao biện cho mình nhưng nhiều lúc tôi không muốn mà vẫn có những chàng trai theo đuổi một cách say mê dù tôi không cho sex hay tiền.

    Cách đây 7 năm, đúng lúc chồng đang khó khăn về sự nghiệp thì tôi vướng vào tình ái với một cậu kém mình 15 tuổi. Tôi đã dẫn cậu ta lên nhà. Sau đó, cảm thấy lương tâm cắn rứt nên tôi đã bán căn nhà này, gửi cho chồng hơn 3 tỷ để trả nợ ngân hàng. Rồi cứ có khoản nào tôi đều gửi cho anh, coi như sự bù đắp cho tội lỗi của mình. Thực ra lúc đó tôi quá chán chồng vì anh đi vắng 6 tháng, hơn nữa anh cũng vô tâm, tôi nhắn tin, anh cũng không trả lời cả tháng. Sau tôi hỏi, anh bảo vì lo tiền bạc.

    Từ đó tôi liên tiếp có tình cảm với trai trẻ và không còn cảm xúc gì với chồng, thấy không yêu hay nhớ nhung chồng. Trong đầu tôi chỉ hiện hữu hình ảnh và tình cảm với những chàng trai khác. Ngày trẻ, khi mang bầu, tôi vẫn có đàn ông theo đuổi. Tôi đi du lịch nước ngoài, ngồi nghỉ ở ghế đá cùng vài bạn gái, nhưng anh chủ cửa hàng gần đó chỉ tán tôi, xin số điện thoại, rồi còn sang Việt Nam gặp tôi. Nói chung là không thể kể hết được. Tôi từng đề nghị với chồng rằng mình đã hết tình cảm, anh hãy yêu người khác, tôi cũng tìm người mình thương, nhưng cả hai vẫn là gia đình. Tuy nhiên anh không chịu, cũng chẳng ghen tuông, chỉ bảo tôi muốn làm gì thì làm.

    Người ta nói vợ chính là phong thủy trong căn nhà. Nếu người vợ đoan chính, đức hạnh thì người chồng mới thăng tiến tốt trong sự nghiệp. Tôi là người vợ không tốt nên càng đẩy sự nghiệp của chồng bết bát. Tôi nhận hết lỗi về mình. Vợ chồng là âm dương kết hợp, là hai nửa chung thuyền, thế mà chỉ vì buồn chán, cô đơn, tôi đi cặp bồ. Có phải tính tôi không được bình thường khi cùng lúc thích 3 chàng trai và cũng chán họ rất nhanh? Xin hỏi mọi người là: vợ chồng tôi vẫn chung nhà, nhưng tôi có tình cảm với người khác, chồng không áp đặt, ghen tuông vì anh chỉ ham công việc, lơ là tôi, sống kiểu này có được không? Con tôi đã lớn nên có suy nghĩ thoáng, bố mẹ làm gì miễn trong lòng thấy vui là được. Cháu không buồn về chuyện tôi chán bố cháu. Phải chăng công việc quá nhàn nhã khiến tôi sinh hư không? Tôi cần thay đổi gì? Bỏ hết những chàng trai trẻ đi và tìm lại tình cảm với chồng?

    Tôi cũng có những tính tốt như thương người, sống hào sảng, biết người khác xấu tính vẫn cho vay tiền, nói chung khi có tiền tôi khá thoải mái. Làm sao để tôi gạt đi suy nghĩ về người đàn ông khác? Nếu tôi gạt đi được nhưng trong lòng vẫn không có tình yêu với chồng, vậy tôi có lỗi với chính mình không? Nhiều lúc tôi nghĩ tình yêu cũng giống như bất cứ đồ vật nào, đều có hạn sử dụng. Khi hết yêu, nếu không ảnh hưởng đến con cái, chỉ cần nói cho đối phương biết để tìm tình yêu mới. Chúng ta có cưỡng cầu yêu được không? Cảm xúc trong tâm hồn tôi tràn ngập nhưng tiếc là không dành cho chồng. Phải chăng đây chính là quả báo cho tội ngoại tình? Xin cảm ơn mọi người. taxi tải thành hưng
  9. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    54
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $9,794.98
    chuyển nhà thành hưng Có phải tính tôi không được bình thường khi cùng lúc thích 3 chàng trai và cũng chán họ rất nhanh.

    Tôi 45 tuổi, là mẫu phụ nữ hư, chồng 50 tuổi, cưới nhau cách đây hơn 20 năm. Trong lòng tôi lúc này rất cô đơn, chán nản, trống rỗng, không thấy hợp với các bạn gái, chỉ thích nói chuyện với bạn trai trẻ.

    Chồng tôi là người tốt, hiền lành, làm ra tiền thì để tôi quản lý hết, dùng làm gì thì làm. Anh không tập thể dục nên béo. Lúc trẻ anh cao to, đẹp trai, ham nhậu cùng khách hàng, khoảng 4 lần một tuần, thường xuyên về lúc 9-10 giờ, hay đi công tác ở thành phố khác, không có tính trai gái. 7 năm trước, anh mở công ty, làm ăn không ổn, thua lỗ, bị lừa, gây cho tôi nhiều chán nản, trầm cảm về tiền. Còn tôi có cả tính tốt và xấu. Theo tôi, tính xấu nhất là ham tình cảm với trai trẻ, dường như đó cũng là cái nghiệp. Tôi không bao biện cho mình nhưng nhiều lúc tôi không muốn mà vẫn có những chàng trai theo đuổi một cách say mê dù tôi không cho sex hay tiền.

    Cách đây 7 năm, đúng lúc chồng đang khó khăn về sự nghiệp thì tôi vướng vào tình ái với một cậu kém mình 15 tuổi. Tôi đã dẫn cậu ta lên nhà. Sau đó, cảm thấy lương tâm cắn rứt nên tôi đã bán căn nhà này, gửi cho chồng hơn 3 tỷ để trả nợ ngân hàng. Rồi cứ có khoản nào tôi đều gửi cho anh, coi như sự bù đắp cho tội lỗi của mình. Thực ra lúc đó tôi quá chán chồng vì anh đi vắng 6 tháng, hơn nữa anh cũng vô tâm, tôi nhắn tin, anh cũng không trả lời cả tháng. Sau tôi hỏi, anh bảo vì lo tiền bạc.

    Từ đó tôi liên tiếp có tình cảm với trai trẻ và không còn cảm xúc gì với chồng, thấy không yêu hay nhớ nhung chồng. Trong đầu tôi chỉ hiện hữu hình ảnh và tình cảm với những chàng trai khác. Ngày trẻ, khi mang bầu, tôi vẫn có đàn ông theo đuổi. Tôi đi du lịch nước ngoài, ngồi nghỉ ở ghế đá cùng vài bạn gái, nhưng anh chủ cửa hàng gần đó chỉ tán tôi, xin số điện thoại, rồi còn sang Việt Nam gặp tôi. Nói chung là không thể kể hết được. Tôi từng đề nghị với chồng rằng mình đã hết tình cảm, anh hãy yêu người khác, tôi cũng tìm người mình thương, nhưng cả hai vẫn là gia đình. Tuy nhiên anh không chịu, cũng chẳng ghen tuông, chỉ bảo tôi muốn làm gì thì làm.

    Người ta nói vợ chính là phong thủy trong căn nhà. Nếu người vợ đoan chính, đức hạnh thì người chồng mới thăng tiến tốt trong sự nghiệp. Tôi là người vợ không tốt nên càng đẩy sự nghiệp của chồng bết bát. Tôi nhận hết lỗi về mình. Vợ chồng là âm dương kết hợp, là hai nửa chung thuyền, thế mà chỉ vì buồn chán, cô đơn, tôi đi cặp bồ. Có phải tính tôi không được bình thường khi cùng lúc thích 3 chàng trai và cũng chán họ rất nhanh? Xin hỏi mọi người là: vợ chồng tôi vẫn chung nhà, nhưng tôi có tình cảm với người khác, chồng không áp đặt, ghen tuông vì anh chỉ ham công việc, lơ là tôi, sống kiểu này có được không? Con tôi đã lớn nên có suy nghĩ thoáng, bố mẹ làm gì miễn trong lòng thấy vui là được. Cháu không buồn về chuyện tôi chán bố cháu. Phải chăng công việc quá nhàn nhã khiến tôi sinh hư không? Tôi cần thay đổi gì? Bỏ hết những chàng trai trẻ đi và tìm lại tình cảm với chồng?

    Tôi cũng có những tính tốt như thương người, sống hào sảng, biết người khác xấu tính vẫn cho vay tiền, nói chung khi có tiền tôi khá thoải mái. Làm sao để tôi gạt đi suy nghĩ về người đàn ông khác? Nếu tôi gạt đi được nhưng trong lòng vẫn không có tình yêu với chồng, vậy tôi có lỗi với chính mình không? Nhiều lúc tôi nghĩ tình yêu cũng giống như bất cứ đồ vật nào, đều có hạn sử dụng. Khi hết yêu, nếu không ảnh hưởng đến con cái, chỉ cần nói cho đối phương biết để tìm tình yêu mới. Chúng ta có cưỡng cầu yêu được không? Cảm xúc trong tâm hồn tôi tràn ngập nhưng tiếc là không dành cho chồng. Phải chăng đây chính là quả báo cho tội ngoại tình? Xin cảm ơn mọi người. taxi tải thành hưng

Chia sẻ trang này